Mùa phượng năm ấy
Mấy trăm năm qua rồi mùa phượng đỏ
Nay lại về sắc đỏ của phượng rơi.
Anh ra đi giữa mùa hè dịu vợi,
Dòng máu tươi thắm nhuộm giữa lưng trời.
Anh hiên ngang ngẩng mặt với cuộc đời,
Nét thanh thản chẳng gì làm nao núng.
Ba nhát gươm làn tim thâu không đúng,
Với hai lần mã tấu chém đầu rơi.
Như lẳng lặng nghiêng mình trong gió thoảng,
Gởi linh hồn bay vút tận trời cao.
Máu tuôn trơi ướt đẫm áo chiến bào,
Như tô thêm hỡi con người thiêng thánh.
Trong tương lai thời gian đang chấp cánh,
Ngoái trông về một quá khứ đã qua,
Dẫu đau thương hình bóng chẳng nhạt nhòa,
Máu anh hùng hòa chung màu phượng đỏ.
Phanxicô xavie Duy hoàng