tiếng vọng
Với những chiều như bao chiều lộng gió,
Ngước mắt nhìn thổn thức chốn trời cao
Anh đứng đó trong vòng tay vẫy gọi,
Mắt tuôn trào ôi sung sướng biết bao.
Anh đã chết nhưng anh đâu đã chết,
Anh vẫn còn trong tiếng vọng tình yêu.
Khi hiến trọn anh nhận được hơn nhiều
Phúc vinh quang trên bước đường toàn thắng
Dẫu bạo tàn gươm giáo của trần gian,
Chỉ giết được nhưng làm sao thắng được
Pháp trường kia đâu chuẩn khí kiêu hùng,
Chỉ tô thêm lòng kiên trung bất khuất
Lúc sinh thời anh đâu là thánh nhân
Cũng biết sợ như bao nhiêu nỗi sợ.
Nhưng anh biết hy sinh và tận hiến,
Sống quên mình cho lý tưởng cao siêu.
Trong ánh sáng giữa những vùng ánh sáng,
Dõi trông theo nhịp bước của thời gian.
Anh vẫn đứng như âm thầm khẽ gọi
Hãy kiên tâm hỡi thế hệ tương lai.
Phanxico Xavie Duy Hoàng